“Hai... hai đứa mày...” Vương Ngụy nhìn Tần Giang và Chu Chính, cảm thấy bị sỉ nhục tột cùng. Đặc biệt là khi nhìn bãi chiến trường hỗn loạn trên mặt đất cùng với cảnh tượng lúc mới đến, hắn lại càng thấy mất mặt.
Ngay khoảnh khắc này:
Trong đầu hắn thế mà lại nảy sinh suy nghĩ Tần Giang nói cấm có sai! Cơ thể vốn đã yếu ớt của hắn làm sao chịu nổi cú sốc cỡ này.
Khục...




